Trần Thùy Mai

Cố   Nhân

 

 

Ông bất giác nh́n lui phía sau khi taxi đến gần băi đáp trước nhà hàng Tam Mă. Ồ. Tại sao phải nh́n lui, giờ ḿnh c̣n ǵ phải sợ nữa đâu. Cử chỉ này, đă lâu lắm ông quên đi, từ khi không gặp Diễm nữa, có đến mười lăm năm nay rồi. Thỉnh thoảng có thấy email của nàng xuất hiện trong hộp thư, ông cũng chỉ đọc qua rồi xóa....Ông là người quyết đoán, đă dứt áo th́ thôi, nhất định không ngoái lại.

Mặc dù đôi khi trong đêm thanh vắng, nỗi nhớ cũng day dứt vô cùng. Ở cương vị một quan chức, ông đâu có thời gian để mà ủy mị; Lịch họp, lịch công tác chi chít, con người có lúc chẳng c̣n là chính ḿnh, nói ǵ đến nhớ thương. Có lúc trên ô tô giữa hai cuộc họp, ông thiếp đi, chợt nghe tiếng hát của ca sĩ nào đó vang ra từ máy stéréo trên xe. Một bài hát của Cung Tiến, bài Hoài cảm. Ông thấy ḷng lịm đi, thấy h́nh ảnh nàng hiện ra trước mặt, thấy nụ cười nàng thơ dại như đứa trẻ, đôi mắt xanh trong, trong đến nỗi khi mới nh́n lần đầu ông ngỡ sau đôi mắt ấy không bao giờ có thể gợn lên một suy tính ǵ. Cảm giác lúc ấy thần tiên đến nỗi về sau ông giữ măi trong xe CD ấy, chỉ để thỉnh thoảng nghe một câu da diết: Chờ nhau hoài cố nhân ơi....

Rồi ông về hưu, không thường đi lại bằng xe nữa. Chiếc CD lại lặng lẽ tỉ tê trong pḥng ông những đêm khó ngủ.

Nghe là nghe vậy thôi, chẳng bao giờ ông nghĩ đến gặp lại cố nhân.

Vậy mà bây giờ ông sắp gặp nàng.

Chuyện này quả thực ngoài dự tính của ông. Ông biết mười lăm năm đă qua, cả hai bây giờ đă khác. Nhất là cuộc gặp gỡ này lại chẳng phải để hẹn ḥ, mà là để nói một câu chuyện quá nặng nề. Từ lúc về hưu, chuyển vào Nam, mặc dù vẫn c̣n rất nhiều mối quan hệ, ông đă khước từ mọi chuyện vận động, thuyết phục, xin xỏ. Chỉ muốn rũ áo gác kiếm để thảnh thơi trong ḷng. V́ vậy, khi nghe vợ thăn thỉ: “Ḿnh cố làm sao giúp Út Lan. Nó đang bị tiểu đường nặng vậy, nếu bị kết án đến mười năm làm sao sống nổi?” Ông chỉ thở dài: “Anh biết. Không nói là Út Lan, cho có là con đẻ của ḿnh rơi vào hoàn cảnh đó cũng chẳng làm sao cứu được. T́nh ngay lư gian là thế.” Vợ ông chảy nước mắt: “Ḿnh có nhớ t́nh nghĩa của bác Hai thuở trước không, cái năm em sơ tán ở nhà bác ấy, mỗi lần bom dội bác nằm đè lên cu Tư nhà ḿnh, bị thuơng tật cũng v́ bao che cho con ḿnh. Bây giờ con gái bác ấy gặp nạn, không lẽ ḿnh khoanh tay ngồi nh́n?”

Út Lan, từ một chủ tịch lâm trường – đă khai phá hơn năm ngàn mẫu đất Tây nguyên, đă đem lại công ăn việc làm cho mấy chục ngàn dân di cư từ miền Trung vào, đă được khen thưởng, ca ngợi, tôn vinh - bỗng trở thành tội đồ, nay mai sẽ đứng trước vành móng ngựa, đối diện với bản án “Cố ư làm trái” - Vụ án của Út Lan, hàng chục tờ báo tranh căi, bao nhiêu người ở vị trí c̣n cao hơn ông cũng đă lên tiếng bênh vực, vậy mà c̣n chẳng ăn thua. Thử hỏi ông có thể can thiệp được ǵ? “Sao lại không hở ông, người cao hơn ông không nói được, nhưng mà ông th́ nói được.” “Bà nói ǵ tôi chưa hiểu?” Vợ ông nhỏ nhẹ: “Phan Ngọc Diễm vừa về nước tuần trước, ông ạ! ” Ông giật ḿnh. Lặng người. Bao nhiêu năm nay ông cứ nghĩ vợ không biết ǵ về chuyện riêng tư của ông. Máu trong người ông như ngừng chảy trong một lúc. Lát sau, ông nói, nặng nhọc: “Tôi có biết cô ấy về đâu. Lâu lắm rồi không c̣n liên hệ ǵ.” Vợ ông vẫn nhỏ nhẹ: “Tôi biết, tôi tin ḿnh mà.”

Câu nói làm ông tạm yên tâm phần nào. Bà là mối t́nh đầu, là vợ, là mẹ của các con ông, ông chưa bao giờ muốn làm ǵ cho bà buồn trong suốt cuộc đời.  Hơn ba mươi năm, trên đường công vụ, ông luôn bị những bóng hồng đe dọa. Nhiều nữ nhân viên t́m cách mua chuộc ông, làm duyên làm dáng với ông, có người nhân cùng đi công tác mời ông ghé nhà rồi dẫn thẳng lên lầu nói là để uống trà, nhưng khi lên đến nơi hóa ra lại đối diện với cái giường ngủ. Ông toát mồ hôi  rút lui, từ đó hễ phát hiện cô nào trong cơ quan có dấu hiệu đầu mày cuối mắt là ông cách ly người đó ngay không tạo cơ hội cho người ta tiếp xúc với ḿnh. Bởi ông biết rơ thời ấy, bẫy t́nh là cái bẫy thê thảm nhất mà nhiều quan chức đă sụp vào, thân bại danh liệt. Tự kiềm chế đă thành thói quen, kể cả những lúc một thân một ḿnh ông cũng giữ ǵn quá kỹ. Như lần đi công tác ở Thượng Hải, đối tác cử một cô nhà báo trẻ trung xinh xắn dẫn ông đi tham quan thành phố, chỗ ở họ bố trí cho ông là một suite gồm một pḥng khách và  hai pḥng ngủ trong khách sạn năm sao, cái trớ trêu là hai pḥng ngủ ấy lại thông nhau bằng một cửa ngách nhỏ. Cô nhà báo xinh đẹp, trước khi lui về pḥng ḿnh, lại c̣n nói rơ với ông: “Ngay sau cánh cửa này là pḥng em.” Đêm ấy ông lên giường, không phải với  tâm tư rạo rực của người đàn ông trong hoàn cảnh “mỡ để miệng mèo” mà với những phân vân đầy suy tính: Cô gái này có thực là một nhà báo không? Có âm mưu ǵ sau hảo ư này không? Ông  chột dạ, nh́n quanh pḥng, xem thử có gắn camera không, có máy thu âm đâu đó không. Nếu có, th́ cũng chẳng tài nào phát hiện được. Rồi ông lại phập phồng lo, nếu nửa đêm cô ta cởi tuột quần áo rồi a lên giường ḿnh th́ ḿnh có đối phó được không? Rất may là đêm đó cô gái chẳng động tĩnh ǵ cả, phần ông sau một ngày đi quá mệt, nên cũng thao thức một lúc rồi ngủ thiếp đi.

Sau này, kể lại với bạn bè, ông thường đùa: “Bây giờ nghĩ lại thấy ḿnh dại quá!” Thật ra trong những phút thử thách đó, ông không thấy có ǵ khó khăn gay go như nhiều người tưởng tượng. Chủ yếu  là do ông bị hút trong công việc nên chẳng c̣n nhiều tâm trí cho chuyện trăng hoa, hơn nữa, ông có gia đ́nh hạnh phúc, có người vợ hiền hậu yêu thương và luôn nhắc nhở ông giữ ḿnh. Đối với ông, bà chẳng khác ǵ thiên thần hộ mệnh.

Mọi chuyện chỉ khác đi khi ông gặp Diễm. Nàng xuất hiện trong đời ông vào những năm đầu 90, khi cuộc sống đang bung ra, cách làm ăn bung ra, quan niệm về cách sống cũng khác đi...Đấy cũng là thời điểm khó khăn trong cuộc sống vợ chồng: Vợ ông đang qua khỏi tuổi năm mươi, tấm thân mảnh mai ngày nào đă bắt đầu “bể phom”, lại đang thời kỳ măn kinh với bao nhiêu trục trặc về cơ thể. Hai vợ chồng bắt đầu ngủ riêng pḥng, gần gũi nhau càng ngày càng thưa, rồi bỗng nhiên trong lúc đang c̣n lay hoay t́m cách điều chỉnh sự trục trặc th́ bà bỗng đột ngột tuyên bố: “Ngày xưa, bố mẹ em đến năm mươi là đă hết.” Lúc ấy ông chỉ nghĩ có lẽ vợ ḿnh chịu ảnh hưởng giáo dục quá nghiêm khắc từ một gia đ́nh Nho phong. Bây giờ nghĩ lại, rất có thể ngay từ lúc ấy bà đă nắm được thông tin về Diễm, và v́ ḷng tự ái bà không muốn để chồng âm thầm so sánh cơ thể ḿnh với thân thể một người đàn bà trẻ hơn ḿnh đến hai mươi tuổi.

Chỉ có ông là ngây thơ. Ông đă cố gắng hết sức để cho bà được b́nh yên. Ngay khi đang yêu Diễm say đắm, ông cũng không quên tạo một lớp vỏ bọc hoàn hảo để bà khỏi nghi ngờ. Rồi khi xảy ra t́nh huống có thể làm đau một trong hai người đàn bà, ông đă đành ḷng để cho Diễm bị tổn thương.

©©©

Lúc ấy là tầm giữa  chiều, nhà hàng c̣n vắng lặng, một ḿnh ông bước vào ngồi trong một góc kín đáo sau những chậu cây phát lộc xanh tốt. Cái nhà hàng sang trọng  nằm trên một đường chính ở trung tâm thành phố, ở cái nơi “tấc đất tấc vàng” theo đúng cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, vốn là một trong những ngôi nhà của một quan chức hàng đầu trong chính phủ. Ngày ông c̣n đương chức, có lần vào công cán ở thành phố đă được mời dự tiệc ở đây. Vị quan trên đó đă chết hơn mười năm, bây giờ các con của ông ta cho chủ nhà hàng này thuê mỗi tháng đến sáu ngh́n đô. Ông nh́n quanh: chẳng c̣n chút dấu vết ǵ của người chủ cũ.

Ông nh́n đồng hồ: ba giờ mười phút. Sợ kẹt xe nên ông đă đi hơi sớm. Mười lăm năm trước, người đến sớm thường là Diễm. C̣n ông bao giờ cũng đến sát giờ hẹn, có khi trễ đôi chút, vội vội vàng vàng. Nàng rất hay dỗi, lúc nào cũng nũng nịu trách móc rằng đến trễ lẽ ra phải là đặc quyền của đàn bà...Nhưng rồi hờn dỗi cũng qua thôi, v́ ông biết nói những câu làm cho nàng nguôi ḷng, luôn có những món quà bất ngờ, không phải những thứ đắt tiền cho lắm nhưng được lựa chọn rất thông minh đủ cho nàng nhận thấy trong đó chứa đựng rất nhiều yêu thương và quan tâm.

Ông đốt một điếu thuốc, tranh thủ hút trước để lát nữa khỏi nói lời xin phép phụ nữ. Đă có thời thân thiết đến thế nhưng dù sao giờ đây Diễm cũng vừa trải qua năm năm trời sống ở Mỹ, khó mà chấp nhận được việc ngửi mùi khói thuốc từ một người đàn ông. Lát nữa đây thôi, họ lại sẽ ngồi đối diện với nhau trong bữa ăn, như cái lần đầu ấy. Thực ḷng chỉ muốn về nhà, nhưng người trợ lư mời tha thiết quá, ông phải nhận lời đi ăn cơm niêu, lúc ấy đang là mốt mới ở Hà Nội. Tưởng là  sẽ chén tạc chén thù với một người đàn ông th́ ông lại gặp thêm ở đó một phụ nữ. “Em xin giới thiệu với sếp cô em gái, nhờ sếp quan tâm.” Việc mà anh ta nhờ, là giúp cho cô em, vốn là trưởng pḥng giao dịch của một công ty nhỏ trong Sài G̣n. Công ty đang trên đà phá sản, đang cần những lời khuyên và kinh nghiệm của ông. Ông cảm thấy thoải mái v́ anh ta chẳng xin một điều ǵ cụ thể, khỏi phải cân nhắc đắn đo, hay t́m lời từ chối. C̣n sự ủng hộ, th́ là một việc về lâu về dài, một cuộc điện thoại, một chút tin tức, thậm chí nhận cho một món quà cũng đă có thể gọi là ủng hộ rồi.

Điều làm ông có ấn tượng với Diễm là cô chẳng có vẻ ǵ là một trưởng pḥng giao dịch. Tuổi trạc ba mươi, chân dài, đẹp cỡ hoa hậu nhưng trông cô có dáng ngoan hiền và thơ dại của một nhà thơ hơn là một nhân viên kinh doanh năng nổ. Ánh mắt cứ lạc loài như con nai vàng ngơ ngác vậy th́ kinh doanh cái ǵ, ông nghĩ thầm. Ông đưa cái menu cho cô chọn món ăn. Cái menu ấy là menu tiếng Anh. Cô lúng túng, ông nhận ra cô nàng không biết ngoại ngữ. Vào những năm tám mươi, nhân viên giao dịch không biết tiếng Anh là chuyện b́nh thường, nên ông chẳng lấy làm lạ.

Chính v́ chuyện không biết một tiếng Anh bẻ làm đôi nên Diễm suưt đi lạc ở sân bay khi  đến Thụy Sĩ lần đầu. Ông bay từ Hà Nội, đến trước nàng mười một ngày, lo xong công vụ ông hồi hộp chờ chuyến bay từ Sài G̣n tới. Nhưng chờ măi không thấy nàng xuất hiện ở cửa ra.  Một người đàn bà non trẻ, không biết tiếng tăm, lần đầu ra nước ngoài, lần đầu đi giữa mê cung của những sân bay quốc tế, nơi tất cả đều được hướng dẫn bởi những con số chứ không có một bảng chỉ tên thành phố, đường bay nào cả; Không chừng nàng đă nhỡ mất chuyến bay khi transit ở Frankfurt? Ông muốn phát điên v́ tuyệt vọng, nghĩ thầm nếu lạc mất nàng chắc cả đời ông không thể tha thứ cho ḿnh: V́ muốn giữ bí mật tuyệt đối cho ông mà Diễm phải đi một thân một ḿnh như thế đến nơi xa lạ này. Suưt nữa ông đă làm một việc rất liều lĩnh là gọi điện cầu cứu ṭa Đại sứ Việt Nam tại Đức. Một chuyện sẽ làm ông hối hận bởi nó hoàn toàn khác sự thận trọng của ông thường ngày. Nhưng ông nhất định đă làm việc đó, nếu Diễm không hiện ra đúng lúc giữa đám đông người, cạnh cửa ra. Nàng hiện ra, mảnh mai và sang trọng, giữa những hành khách da trắng tóc vàng, khuôn mặt trẻ trung tươi tắn dù mới qua một chặng bay dài thâu đêm. Ông sững người nh́n nàng, mừng rỡ, vui sướng và không khỏi ngạc nhiên: năy giờ ông cứ lo rằng lạc giữa nơi chốn xa lạ này, ắt nàng phải lo sợ đến phát khóc.

Hóa ra người lo sợ đến phát hoảng là ông. Ông quên rằng một người đàn bà xinh đẹp luôn t́m được sự giúp đỡ. Không biết một tiếng Anh bẻ nửa nhưng nàng đă được một hành khách người Mỹ giúp chuyển máy bay ở Frankfurt, rồi đến đây lại được một người Đức giúp lấy hành lư và đưa đến ngay cửa ra. Nàng nh́n ông, âu yếm, rạng rỡ, giữa lúc ông đang c̣n chết điếng v́ lo sợ.

Ông ôm chầm lấy nàng, hoàn toàn khinh suất, nhưng trong đời người ta phải được khinh suất đôi lần như thế th́ cuộc sống mới thực là cuộc sống.

Thế là Diễm đă thuộc về ông sau hai năm trời khắc khoải vừa lảng tránh, vừa theo đuổi. Từ lâu ông đă thấy vẻ dâng hiến ngoan ngoăn trong mắt nàng, nhưng trên cả dải đất Việt Nam ông thực t́nh không dám. Ông H, bộ trưởng văn pḥng chính phủ, người rất yêu mến ông, thỉnh thoảng gặp ông vẫn nhắc chừng: “Này, cẩn thận đấy nhé, cái ghế chú đang ngồi hiện có mười hai thằng chực nhảy vào đấy.”

Dù sao đi nữa, trong ông vẫn có một người đàn ông. Đến một lúc nào đó, sự khao khát làm ông không c̣n biết sợ. Vả lại, cuộc hẹn ḥ đầu tiên này được tổ chức quá ư cẩn thận. Trong cái khách sạn nho nhỏ ở ngoại ô Zurich, nơi có những cửa sổ viền đầy hoa của miền ôn đới, ông đă có đêm hạnh phúc đầu tiên sau hai năm trời ăn nằm chay tịnh, hai năm làm một người đàn ông chỉ có sử dụng tối đa năng lượng của bộ năo mà hoàn toàn bỏ mặc năng lượng của con giống. Một cuộc sống khổ hạnh mà nhiều khi nghĩ lại ông không khỏi tự  xót cho ḿnh.

Nàng muốn tắt đèn, nhưng ông ngăn lại. Nàng ngước nh́n ông, bối rối, rồi ngồi vào một góc giường khuất ánh đèn nhất, cởi giầy ra. Ông ôm lấy nàng, nhẹ nhàng đặt nàng nằm ngửa trên giường, để cho ánh đèn tỏa sáng trên đôi ngực trắng tṛn. Nàng phản ứng như trẻ con: thay v́ đưa tay che ngực, th́ nàng che mắt ḿnh lại. Ông cúi xuống ngậm núm vú nàng hồng hồng, cảm thấy sự sống từ đó tuôn vào trong thân thể ḿnh ào ạt như một ḍng sữa vô h́nh.

“Để em yêu anh.” Nàng th́ thầm bên tai ông trong khi đẩy ông nằm xuống nệm. Ông hơi ngạc nhiên thấy nàng không c̣n vẻ e lệ nữa, dạn dĩ ngồi trên người ông, phơi đôi ngực trần rực rỡ. Ông hiểu, nàng không muốn ông tổn hao nhiều sức lực v́ để gặp được nhau ở đây ông đă phải lao tâm tổn trí hơn nàng nhiều lắm. Ông nhắm mắt, cảm thấy phía trong cơ thể nàng, nóng ấm và trơn ướt, ông trượt ḷng bàn tay trên hai bắp vế mịn như lụa. Rồi bất chợt tư thế nằm dưới làm ông cảm thấy bất ổn, ông lật mạnh nàng xuống. Dù bị đè nặng, nàng vẫn không ngừng bám níu và siết chặt ông bằng cả cơ thể nóng hổi, cho đến lúc ông kêu lên một tiếng và cảm nhận rất rơ ḿnh đang trào ra khỏi chính ḿnh. “Cứ nằm yên nhé, anh xin em!” Ông nói qua hơi thở, vừa nói vừa ṿng tay áp chặt nàng vào người. Hai trái tim đập lồng lên bên nhau, chúng cứ đập loạn lên như thế hàng chục phút cho đến khi hai thân thể  chùng xuống thư giăn và hai đôi mắt ríu lại, ch́m vào giấc mơ hạnh phúc.

Zurich.

Ông không bao giờ quên thành phố ấy, trong hàng mấy mươi thành phố mà ông đă đi qua trong suốt đời ḿnh.

 

©©©

 

“Chú dùng ǵ ạ?” Người hầu bàn đến bên ông. Ông giật ḿnh. “Cho chú một ấm trà. Chờ một chút, món ăn sẽ gọi sau.” Ông mở cái menu bọc da trên bàn. Có món ḅ filet nướng với xốt hành hương kiểu Pháp, giống như ở cái nhà hàng nhỏ ấm áp ven ḍng sông Limmat ngày ấy. Mắt ông dừng lại, nhưng rồi ông nghĩ, mười lăm năm đă qua, khẩu vị của nàng chắc đâu c̣n như cũ.

 Mobile của ông rung lên trong túi. Diễm đang gọi.

“Em xin lỗi anh! Cho em đến trễ khoảng nửa giờ anh nhé?”

Nửa giờ. Khá lâu. Ông hơi phật ḷng. “Sao? Bận quá phải không, bây giờ em lo toàn chuyện đại sự mà.” Nàng cười, vẫn giọng cười đó, nghe thoáng một chút nũng nịu rất dễ thương. “ Lại châm chọc em rồi, tội nghiệp mà. Cho em nán lại một chút v́ phóng viên VTV bảo em phải bật ti vi xem ngay chương tŕnh về em. Phải xem một chút kẻo người ta hỏi cảm tưởng lại chẳng biết nói sao.”

“Được thôi, tùy em.” Ông lại phải nói cái câu mà trước kia ông vẫn nói mỗi khi kết thúc  chuyện bàn căi giữa hai người. Chương tŕnh Thời ta sống. Gặp gỡ với nữ doanh nhân Ngọc Diễm, chủ tịch tập đoàn New Spaces. Ông nghĩ thầm: “Ai vậy? Có phải là cún bông bé bỏng của ḿnh không?” Nàng nhỏ hơn ông đến hai mươi lăm tuổi nên ngày ấy mỗi khi ôm nàng vào ḷng, ông thường nói đùa : “Anh là một người lớn thích chơi thú bông!” Nàng dịu dàng lườm ông: “Th́ người lớn nào mà chẳng thế!”

Khi nói vậy chắc hẳn nàng muốn bóng gió nhắc đến ông bộ trưởng X, người nàng đă nhiều lần gặp trong các cuộc tiếp tân do thành phố tổ chức. Ông bộ trưởng vẫn thường bảo ông trong giờ thư giăn ngoài hành lang tiền sảnh: “Cấp dưới của ông trông kháu lắm đấy, được ǵ chưa?” Ông chỉ nhăn mặt đánh trống lảng: “ Này ông, đừng có mà vớ vẩn!”

Chiếc ti vi treo trên một góc pḥng. Người hầu bàn đă theo lời ông, chuyển kênh sang VTV4. Diễm hiện ra. Ông định gọi điện bảo nàng đến đây cũng xem được, nhưng rồi lại thôi, quả là chẳng thú vị ǵ sau mười lăm năm gặp lại mà những phút đầu tiên lại đi châu đầu vào màn h́nh. Mười lăm năm qua, nàng vẫn đẹp quá, h́nh như thời gian chỉ lướt qua và chạm vào nàng rất khẽ. Người dẫn chương tŕnh đang nói tóm tắt về nàng, một phụ nữ Việt Nam đă kinh doanh thành công ở Mỹ, nay trở về đầu tư vào thị trường Việt. Trên màn h́nh đang nhấp nháy những ḍng tóm tắt về bước đầu khởi nghiệp: Năm 1994, được bổ nhiệm Phó giám đốc công ty Thiên Thanh trực thuộc Ban ....”

1994, một năm sau cuộc gặp ở Zurich. Thành thật mà nói, ông đă không hề làm động tác ǵ để cho nàng được bổ nhiệm. Đó là điều ông có thể khẳng định bằng danh dự. Nhưng nàng lên vùn vụt từ khi gắn bó với ông. Hồi đó nàng thường nũng nịu bảo: “V́ em hợp vía ḿnh.” Công việc của nàng luôn luôn suôn sẻ tốt đẹp, v́ vậy uy tín tăng lên mở đường thăng tiến cho nàng. Công ty Thiên Thanh từ chỗ sắp phá sản đă ngóc đầu dậy thành một đơn vị có uy tín liên tục được khen tặng. Thực sự  ông đă làm mọi điều để yểm trợ cho công việc của nàng càng ngày càng tốt hơn.

Từ sau cuộc hẹn ở Zurich, ông chưa có đêm nào trọn vẹn với nàng. Trên đất Việt Nam ông chẳng thấy nơi nào là an toàn cả. Lại những lần gặp gỡ vội vă. Ông tự bằng ḷng với hạnh phúc vá víu, tự nghĩ chừng đó là quá  đủ.

Nhưng cún bông bé bỏng không nghĩ như vậy. Hôm ấy là sinh nhật thứ ba mươi ba của nàng, ba năm sau ngày họ quen nhau.

Với ông đấy là một đêm băo tố.

©©©

 

Trên ti vi, h́nh Diễm đang được chiếu cận cảnh. Ông cố nh́n kỹ, chưa hề có nếp nhăn nào xuất hiện. Khuôn mặt này mịn màng và tươi sáng, không giống vẻ mặt nàng trong cái đêm ấy. Bao năm đă qua, bây giờ tóc chắc chắn đă nhuộm, nàng vẫn giữ được nụ cười thơ dại tưởng có thể  làm xiêu ḷng cả Thượng Đế. Chỉ có ánh nh́n trong đôi mắt nàng khác đi, sự từng trải và tinh khôn ẩn dưới cái nh́n hiền ḥa, làm ông thấm hiểu được bao nhiêu chặng đời nàng đă đi qua, bao nhiêu độ cao nàng đă đạt tới, và sức nặng của cả khối tài sản kếch sù nàng đang nắm giữ. Trong khi nàng cứ ngồi nghiêng nghiêng với cái vẻ hơi mơ màng, người dẫn chương tŕnh đột ngột hỏi  một câu: “Theo chị, tiền là ǵ ?”

Ông mỉm cười. Anh chàng MC này có vẻ muốn biến chương tŕnh thành một thứ live show văn nghệ. Mà tại sao không nhỉ, trong đám đông mấy chục triệu người đang theo dơi chương tŕnh hôm nay, có mấy người biết Diễm là người thế nào, càng chắc chắn không một ai học tập được ǵ ở kinh nghiệm cuộc đời nàng. Người ta xem là để cho vui, xem để có cảm giác hưng phấn về thời điểm ḿnh đang sống, không phải tâm lư của một người xem live show là ǵ?

Nhưng Diễm bằng xương bằng thịt đă tới kia rồi. Qua cửa sổ căn pḥng đang ngồi, ông thấy chiếc BMW dừng lại, người lái xe bước xuống chạy ra sau mở cửa. Đă chuẩn bị trước nhưng khi nàng bước vào pḥng, ông vẫn đột ngột thấy tim nhói lên một cái mạnh mẽ. Theo thói quen từ hai năm nay, mỗi lần thấy tim nghẹt đi như vậy ông lại đưa tay phải bấm vào huyệt khích môn trên cổ tay trái cho nhịp tim b́nh thường trở lại. Diễm mặc đúng bộ váy tím hồng mà nàng đă mặc để xuất hiện trong chương tŕnh ti vi, mặt nàng hướng về phía ông.

Ông đứng dậy nắm lấy tay nàng. Tim ông vẫn nhói, ông nghĩ, có lẽ sắc mặt ḿnh lúc này không b́nh thường cho lắm.

Nàng cũng vậy, chắc chắn không b́nh thường, dù miệng vẫn cười tươi tắn nhưng mắt  ánh lên một vẻ oán trách hờn dỗi, vẻ trách oán làm ông có cảm giác như mới đêm qua họ vừa gặp nhau nơi cái khách sạn nhỏ hẻo lánh trên bờ biển ấy. Đêm sinh nhật thứ ba mươi ba của nàng.

Họ hẹn gặp nhau ở thành phố Cảng, bởi cùng lúc ấy ông đến dự một cuộc họp ở Hải Pḥng, được Tổng công ty tại đó đặt pḥng trong một khách sạn năm sao ở trung tâm thành phố. Diễm bay ra từ Sài G̣n, tất nhiên ông không dám đón nàng đến khách sạn nơi ông đang ở. Ông đặt pḥng cho nàng nơi một khách sạn cỡ một sao rưỡi trên bờ Đồ Sơn, không phải v́ keo kiệt tiền bạc với nàng, mà v́ địa điểm hẻo lánh của khách sạn nhỏ ấy làm ông yên tâm hơn về mặt bảo mật.

Không đem hoa, v́ một bó hoa trên tay một người đàn ông đứng tuổi chắc chắn sẽ gây nhiều chú ư, ông đem đến cho nàng bộ nữ trang kiểu mới nhất vừa ghé mua ở tiệm kim hoàn ngay trên đường đến Đồ Sơn, v́ việc sắm sẵn một món quà rơ là dành cho phụ nữ sẽ quá mạo hiểm, nhất là khi vợ ông vẫn có thói quen cẩn thận giúp chồng xếp đặt lại va li và cặp diplomate trước giờ lên đường. Do vội vàng, ông đă phạm sai lầm chết người: Đó là sợi dây chuyền dài nhất, đẹp nhất, nhưng mặt dây chuyền thay v́ mang chữ D th́ lại mang chữ H- chữ cái đầu tên vợ ông. Diễm đập đầu vào tường, nàng gần như phát điên.

Ông thề thốt xin lỗi, nhưng nàng vẫn không thôi gào khóc, nhắc lại câu hỏi đă lập đi lập lại từ ba năm nay: “Anh tính cho em thế nào đây?”

Ông rất yêu nàng nhưng tất nhiên ông đă không tính ǵ cả. Ông biết có ngày sẽ mất nàng và cứ cố tŕ hoăn được ngày nào hay ngày đó. Có lúc ông tự huyễn hoặc ḿnh, như tất cả những t́nh nhân trên đời vẫn thường bị huyễn hoặc: biết đâu chừng, nàng quá yêu ông nên sẽ chấp nhận sống như thế, măi măi là của ông trong ṿng bí mật, ông sẽ t́m mọi cách đền đáp và măi măi không phụ nàng. Nhưng Diễm không cam chịu như vậy: “Anh định biến tôi  thành vợ bé hay sao? Hay tệ hơn nữa, là gái bao cao cấp của anh? Anh nói thẳng một lần đi, anh có ly dị được không, có cưới tôi làm vợ được không?”

Lâu nay khi nàng c̣n thỏ thẻ th́ ông luôn t́m cách lảng tránh, hoăn binh, nhưng bây giờ khi bị nàng dồn đến chân tường th́ ông chẳng có cách ǵ hơn là nói thật ư nghĩ của ḿnh. “Em có bao giờ thấy có quan chức nào từ hàng vụ trưởng trở lên dám ly hôn với vợ không? Anh không thể....”

“ Quan chức th́ không phải là người à? Biết thế th́ đừng có ôm lấy tôi!” Nàng càng xô ra, ông càng cố gh́ chặt lấy nàng. Diễm nức nở, quẫy đạp, rồi bỗng tḥ tay vào túi áo ông, rút lấy điện thoại của ông. “Tôi sẽ tố cáo anh! Tôi sẽ gọi cho vợ anh!” Tái mặt, ông buông ngay Diễm ra để giằng lấy điện thoại. “Em khùng sao? Ai tin em?” Diễm bấu mười móng tay nhọn sắc vào cánh tay ông. “Sao lại không tin? Tôi sẽ có bằng chứng làm cho bà ấy phải tin!”

Ông đă lấy lại được điện thoại. Nàng vật ḿnh, nhào sang chụp lấy điện thoại pḥng. Ông bắt đầu mất b́nh tĩnh. Dúi nàng xuống giường, ông trừng mắt, gằn từng tiếng:

-Bà ấy sẽ tin, nhưng sẽ nói không tin. Bà ấy sẽ bảo vệ chồng chứ không bao giờ đứng về phía t́nh địch. Em hiểu chưa?

Diễm nức lên một tiếng, tay chân chợt mềm nhũn ră rời, sức mạnh và sự hung hăng tiêu tan. Nàng biết ông nói đúng. Nàng không khống chế được ông, ông thừa sức kiềm tỏa được nàng. Thấy cún bông của ḿnh bỗng chốc rũ liệt như bị nhúng nước, sự tức giận trong ḷng ông lắng xuống. Cảm giác  yêu và xót lại choán ngập tim ông. Nàng thật thông minh, một khi đă hiểu ra vấn đề th́ không bao giờ nh́ nhằng rắc rối kiểu đàn bà. Chính v́ thế ông rất thích nàng.

Đêm đó ông đă vuốt tóc, lau nước mắt nước mũi cho Diễm và âu yếm dỗ dành, nhưng  không làm t́nh, như một cách cho nàng hiểu rằng không thể dùng t́nh dục để biến ông thành nô lệ. Ông nghĩ lần sau sẽ cưng chiều nàng hơn nữa để bù đắp những ǵ quá tệ hại hôm nay. Đó là sai lầm của ông. Nàng đă cảm thấy như bị hất hủi. Tệ hơn thế nữa, trước nửa đêm ông đă vội quay về khách sạn năm sao, bởi không muốn sáng mai người ta phát hiện ḿnh ngủ ở chỗ khác.

Đêm đó, nằm một ḿnh trong căn pḥng trống trải, Diễm đă nghĩ đến việc rời bỏ ông- một điều trước đây nàng không tưởng tượng nổi. Nàng nhận ra rất rơ ràng, dù chiều chuộng nàng đến đâu đi nữa, khi cần ông sẽ hy sinh nàng không lưỡng lự. Xưa nay bao giờ chẳng thế, chỉ có tướng sĩ hy sinh cho chủ soái chứ chủ soái có hy sinh cho ai bao giờ. Trên bàn cờ, con tướng bao giờ chẳng là con c̣n lại cho đến tàn cuộc.

Nàng quyết tâm tách ra khỏi cái bóng của ông, tự ḿnh lập lấy một thái dương hệ của ḿnh, trong đó nàng sẽ không bao giờ phải làm vệ tinh cho bất cứ ai.

Chắc hẳn kỷ niệm nặng nề năm xưa đang trở lại nên vẻ mặt nàng càng lúc càng nặng trĩu sau vẻ tươi cười. Ông lặng lẽ chờ cho tim thôi hồi hộp, chờ cho nàng lên tiếng. Người hầu bàn lại đến. Diễm chỉ liếc sơ menu. Nàng gọi một dĩa xa lát Nga, món ngày xưa ông vẫn thích. Một chai vang Chateau de La Tour, cũng là loại rượu ngon ông thường gọi mỗi khi có mặt nàng. Cảm động v́ thấy người xưa vẫn nhớ thói quen cũ của ḿnh, ông không muốn nói ra rằng từ khi bảy mươi tuổi, theo lời khuyên của vợ ông đă bỏ không dùng xa lát Nga v́ loại xốt mayonaise chứa quá nhiều cholesterol có hại cho mạch máu, và cũng v́ đề pḥng huyết áp nên rất hiếm khi ông dùng rượu. Nhưng mà đâu có sao. Hiếm khi nghĩa là vẫn có khi. Một buổi gặp gỡ như hôm nay, có họa là điên mới đành ḷng nói với người xưa: “Anh sợ chết.”

Ông muốn làm tất cả những ǵ nàng thích, miễn là nàng trút bỏ cái vẻ nặng trĩu sau nụ cười kia. Sau cái đêm ở Đồ Sơn, Diễm đă dứt khoát không gặp lại ông nữa. Ông đă mua cho nàng một mặt dây chuyền khác, đẹp hơn, đắt hơn và mang đúng chữ cái tên nàng, nhưng nhiều lần hẹn gặp nàng đă không đến. Cuối cùng ông nhận ra, cún bông đă bỏ ông, như trước đây ông vẫn biết có ngày sẽ như thế. Vốn là một nhà đàm phán giỏi trên các bàn tṛn kinh tế, ông biết ḿnh đă kéo dài cuộc thương lượng này đến hết khả năng của ḿnh, rơ ràng quyền lợi đôi bên không tương thích được với nhau và giờ đây đối tác đă bỏ cuộc.

Trước mặt ông, Diễm bỗng nhiên bật cười. Nàng đang nghĩ ǵ, thật kỳ lạ, có thể điều nàng nghĩ cũng là điều ông đang nghĩ.

 “Mười lăm năm không gặp. Anh có thấy em khác trước nhiều không?”

Nhịp thở b́nh thường trở lại. Ông không muốn nói những câu đầu môi thông thường mà đàn ông thường nói khi lâu năm gặp lại một người đàn bà: Vẫn đẹp, vẫn trẻ, không khác ǵ xưa....“ Em đă giỏi lên nhiều quá. Hơn mức anh tưởng tượng. Lúc năy trong chương tŕnh giao lưu, em đă có những câu nói rất hay.”

Diễm đă nói về kinh nghiệm kinh doanh ở Mỹ. Làm sao để vay được vốn trong hoàn cảnh hai bàn tay trắng. Làm sao để có khách hàng đông đảo tín nhiệm. Làm sao để tồn tại được trước sự cạnh tranh của các công ty giàu mạnh bản xứ....Ông nh́n mắt nàng. Có ǵ đó khó tả. “ Những ǵ em nói là để nói với người ngoài. Chẳng có ǵ giấu được con mắt anh, v́ vậy em chẳng muốn khoác lác với anh làm ǵ.” Đúng vậy, khi xem chương tŕnh ông đă nghĩ, chẳng ai học tập được theo nàng đâu. V́ họ làm sao biết trong tay nàng là vốn của ai, ai hưởng lợi từ đó, họ càng không thể biết rằng công ty địa ốc của nàng chẳng bán nhà cho người Mỹ mà chỉ mua nhà của người Mỹ thôi, và nàng chẳng cần đến biện pháp kinh tế nào ngoài nụ cười thơ dại và một trái tim xảo quyệt.

Nàng làm được điều đó v́ có những người đàn ông luôn đứng sau lưng nàng. Hơn ba tháng sau đêm sinh nhật băo tố ở Đồ Sơn, ông gặp lại nàng trong một buổi tiếp tân ở Sài G̣n. Nàng ngồi cùng bàn với ông Bộ trưởng X. Người ta đang dọn món tráng miệng đặc biệt của miền Nam, trái vú sữa. Ông X  tràn đầy hứng thú, vừa cầm trái vú sữa nắn bóp vừa khoái trá nói về cách ăn. “ Phải bóp thật kỹ th́ ăn mới đă đời!” Cả đoàn thủ hạ mặc complet ngồi quanh cười lên ha ha, tiếng cười thật dung tục.

Khi gặp nàng ngoài hành lang, ông nói khẽ vừa đủ nàng nghe:

_Em có biết ông ta đối với đàn bà như thế nào không?

Ông không tiện nói cặn kẽ về cả một danh sách phụ nữ người ta đồn đại đă qua tay ông ta. Đấy là một người tài giỏi cả về sự lươn lẹo nơi chốn quan trường lẫn tài chim chuột, và nhất là cái tài xóa dấu vết để tất cả mọi chuyện ai cũng biết mà chẳng ai có bằng cớ ǵ. Nàng quắc mắt nh́n ông :

-Th́ đă sao? Anh có tốt hơn không?

Ông giận tím mặt v́ sự so sánh làm ông cảm thấy bị xúc phạm quá nhiều. Ngực ông thắt lại khi nghĩ  rồi đây biết đâu nàng sẽ thành cún bông của người đàn ông có hơi thở nặng mùi ấy. Càng buồn hơn khi có rất nhiều đàn bà  tranh nhau thở hít chút không khí nặng mùi quanh ông ta. Diễm cười uất hận: “Phải ngửi cái hơi thở ấy có đau đớn hơn là chịu đựng những ǵ anh đă nói với tôi không?”

Diễm đi qua cuộc đời ông bộ trưởng không lâu. Một năm sau, ông ta bị cất chức và bị điều tra. Nàng vẫn không bị liên can ǵ, và đă có người đàn ông khác. Rồi người đàn ông khác. Cứ một người ra khỏi đời nàng th́ nàng lại bước lên một cấp quan hệ cao hơn, thế lực hơn. Gần như nàng đă xếp những xác đàn ông theo h́nh chóp nón kim tự tháp để làm bậc thang đi lên vậy. Những tin đồn về nàng không ngừng bay đến tai ông. Vào cái năm trước khi đột ngột bay sang Mỹ, Diễm đang là con nuôi của một nhân vật mang quân hàm cấp tướng.

“Cha nuôi em thế nào, có ổn không?” Ông hỏi thăm cho phải phép, chứ ông cũng biết ông tướng đă bị tai biến năo, muốn bước đi phải có hai người xốc nách. “Cha nuôi em ấy à?” Diễm không trả lời mà chỉ đay lại câu hỏi, nhấn mạnh hai chữ cha nuôi với một giọng mỉa mai.

Người hầu bàn rót rượu, lót tay bằng chiếc khăn trắng. Hai người khẽ chạm ly, màu vang đỏ lung linh sóng sánh như một thứ máu trong suốt. Diễm trầm ngâm: “Anh đă dạy em một điều: Đời là một cuộc thương lượng. T́nh yêu cũng là những cuộc thương lượng. Từ khi học được bài học đó em đă không hề biết đau đớn.”

Ông khẽ đặt tay lên bàn tay nàng đang để trên bàn. “Thôi mà, anh xin em.” Vâng, đúng ông đă nói với nàng về cuộc đời như thế. Sau này, khi đă qua tuổi bảy mươi, ông nh́n ra một khía cạnh khác của cuộc sống, ông nhận ra những người hành hương đến trước đền thờ mang theo hương hoa đẹp nhất, thơm nhất mà họ kiếm được, họ không thương lượng với thánh thần và chẳng nhận của thánh thần điều ǵ ngoài cảm giác ngọt ngào của niềm tin. Lẽ ra t́nh yêu cũng phải như thế. Tiếc rằng đă không như thế.

Thôi đừng ngậm ngùi nữa. Tất cả đă là quá khứ. Ông  dứt khoát quay lại với mục đích ban đầu. “Em c̣n nhớ Út Lan không?”

“Sao không?” Diễm như sực tỉnh. “Cái cô nàng Bôn sê vích ấy, làm sao em quên được!” Hồi ông c̣n có Diễm, Út Lan có lần đă làm ông giật cả ḿnh. Một lần từ cao nguyên về  Hà Nội họp, cô ghé thăm và nói với ông về chuyện Diễm can thiệp vào các cuộc đấu thầu của bộ ở cao nguyên. Cứ mỗi cuộc đấu thầu sắp diễn ra th́ nàng lại gặp nhà thầu và hỏi họ với bộ mặt thiên thần: “Tôi đang định tham gia nhưng nghe nói bên anh cũng muốn vào. Nếu thật anh đă vào chắc tôi phải xin rút thôi.” Nhà thầu nh́n thấy hào quang sau lưng nàng nên mới nghe đă phát sốt, bỏ khí giới xuống hàng ngay: “Trước kia tôi không biết nên định vào thật, nay nghe nói có cô th́ tôi xin thôi. Từ nay cuộc nào có cô th́ xin cho biết, cuộc nào có tôi, tôi cũng xin báo với cô để nhường nhau, vậy được không?” Nghe Út Lan nói, ông không tin, cảm giác ông lúc đó rất bực bội, nhưng không dám gay gắt v́ đang trong bữa cơm thân mật có vợ ngồi ngay bên cạnh. Vợ ông nhẹ nhàng bảo: “Người ta nói con chim bằng nh́n thấy được vạn dặm, nhưng trong khoảng cách từ nửa dặm đến chân nó th́ nó không thấy ǵ hết.” Út Lan x́ một tiếng: “Chị có biết v́ sao chim bằng lại bị viễn thị như vậy không?”

Ông chột dạ liếc sang vợ. Út Lan có nghe tiếng tăm ǵ về ông không? Diễm là bông hoa hương sắc, lại thường lui tới gặp gỡ những chốn quyền lực. Những ǵ liên quan tới nàng không thể không gây ṭ ṃ cho thiên hạ... Tính Út Lan th́ thô mộc, có ǵ nói nấy, chẳng  ư tứ ǵ. Liệu cô ta có nói linh tinh ǵ làm cho vợ ông suy nghĩ không? Thấy trên mặt vợ vẫn là những nét nhẹ nhơm thường ngày, ông yên tâm, quay sang xoa dịu Út Lan. “Này cô, cứ lo việc thiên hạ mà thân ḿnh th́ chẳng lo, đă cất lưới được anh nào chưa hay là bắt anh chị phải đứng ra làm mối đây?” Út Lan đang hùng hổ chợt chùng xuống, xuôi xị: “Chắc em sống chết với nông trường cà phê suốt đời thôi. Cũng tại anh hồi đó tặng em cuốn Thép đă tôi thế đấy, em cứ theo gương Pavel Corsaghine phấn đấu đến bại cả người, bây giờ quá lứa rồi, c̣n ma nào ḍm đến.”

“Út Lan bị tạm giam hai tháng rồi. Chắc em có đọc báo?”

“Sao vậy? Em chỉ biết tin chị ấy được nhận huân chương, huy chương, đủ thứ danh hiệu.”

“Lâu rồi. Thời oanh liệt của cô ấy đă qua rồi.”

Diễm lặng lẽ nh́n xuống những móng tay sơn hồng. “Bất ngờ quá. Em không thể nào tin được.”

“Em thật sự bất ngờ chứ? Vậy mà nhiều người nghĩ là chỉ có em mới gỡ rối được cho Út Lan.”

Diễm có dáng vẻ như đang rụt lại. Nàng đang đánh hơi: Có một cuộc thương lượng đang bắt đầu. “ Sao vậy? Em th́ liên quan ǵ đến chị ấy?”

Ông cân nhắc một chút, rồi quyết định đánh bài ngửa. Kinh nghiệm sống cho ông biết, trước những người quá thông minh, cách đàm phán tốt nhất là nói thẳng sự thực.

“Người ta bảo, người đứng đằng sau vụ Út Lan chính là em.”

Diễm cười, vẫn nụ cười thơ dại: “Anh nghĩ em nhỏ nhen đến thế sao?”

Không. Ông không bao giờ đánh giá nàng thấp như vậy. Dù con đường của nàng có ma đạo đến đâu th́ những bước đi thần kỳ như thế cũng chứng tỏ một bản lĩnh không hề tầm thường. Nàng không đẩy Út Lan vào tù, nhưng sức mạnh của khối tài sản trong tay nàng đă vô t́nh làm điều đó. “Tập đoàn New Spaces đang xin đất để thực hiện dự án xây biệt thự nghỉ mát ở cao nguyên, phải không?”

“ Em lấy làm lạ là đă về hưu rồi mà anh vẫn có nhiều thông tin như thế.”

Nàng nói vậy tức là đă xác nhận. Biệt thự nghỉ mát, trang trại, đồn điền đă thành nhu cầu nóng trong xă hội, khi mà hai mươi phần trăm dân số đang giàu lên rất nhanh. Đó là ngành kinh doanh siêu lợi nhuận. Đất đă thành một thứ của cải nóng bỏng. Vậy mà Út Lan lại đang cai quản bốn ngàn mẫu đất canh tác. Út Lan mất chức, nông trường sụp đổ, miếng đất ấy mới có thể hóa thành vàng trong túi nhiều người.

Một nụ cười âu sầu nở trên môi Diễm. Nàng có vẻ như khó thở, quay về phía sau, nói với người hầu bàn cho nghe một chút nhạc nhẹ. Tiếng nhạc d́u dịu, ông nhận ra bản My Sweet Lady qua tiếng piano của David Osborne. Ông cũng thấy như ḿnh đang thở dễ dàng hơn. “Em đă có quá nhiều. Em c̣n cần ǵ thêm nữa?”

Diễm khẽ nhắm mắt. “Anh cũng biết đó, con đường  em đi không thể dừng lại được.”

V́ sao? Ông Bộ trưởng đă bị băi nhiệm, ông Tướng bây giờ chỉ c̣n là một phế nhân, nhưng nàng vẫn c̣n thời gian trước mặt, vẫn làm chủ được sức mạnh của ḿnh. C̣n những ai đằng sau nàng nữa? “Tiền là ǵ?” Lúc trả lời câu hỏi bất chợt của người dẫn chương tŕnh, Diễm đă đè một tay lên ngực, thảng thốt: “Tiền là kết quả của một sự nỗ lực ...và của hy sinh!” Ông thấy ḷng đắng chát: Trong tất cả những điều Diễm đă phát biểu, chỉ có câu này là sự thật mà thôi.

 “Khi phải chạy sang Mỹ, em đă tưởng là mất hết. Nhưng không. Từ đó, em biết ḿnh  không thể dừng lại v́ bất cứ lư do ǵ cả.”- Khi nói về những điều khủng khiếp như vậy giọng nàng vẫn nhẹ nhàng, gần như thủ thỉ.

“Trong chương tŕnh người ta đă nói về việc em sang Mỹ sáu năm trước. Anh chắc họ không biết nguyên nhân của chuyến đi?”

“Biết hay không nhỉ? Có thể anh ta cũng biết, nhưng lờ đi. Anh ta cũng hiểu rơ cái ǵ cần cho chương tŕnh của anh ta mới quan trọng, chứ không phải là sự thực về cuộc đời em.”

Sáu năm trước Diễm đă lọt vào tầm ngắm của công an. Hồ sơ của họ đă đầy chứng cứ về những cuộc gian lận đấu thầu liên quan đến nàng. Vào đêm công an định bắt Diễm th́ một giờ trước đă có một nhóm người xuất hiện ở nhà nàng, họ ăn mặc giả quân đội và đưa nàng ra thẳng sân bay để xuất cảnh với một visa du lịch.

“Luôn có những người đàn ông đứng sau lưng em.” Ông nói, câu nói trên sân bay gần hai  mươi năm trước. Diễm cười:

“Có lẽ vậy, nhưng em chắc không chỉ vậy đâu. Em chắc là trời cũng đứng sau lưng em.”

Ông nghĩ thầm, nàng nói đúng.

Một lần nữa, ông cố quay trở lại mục đích của câu chuyện. “Út Lan là em của anh.”

Khuôn mặt Diễm đang mơ màng bỗng thoáng đanh lại. Nàng cười. Cái tiếng cười làm cho ông lạnh tim. “Lại thương lượng rồi. Để xem, anh có cái ǵ để đặt lên bàn đàm phán?”

“Anh không định đàm phán với em. Anh muốn kêu gọi ḷng nhân hậu của một phụ nữ. Một phụ nữ mà anh đă rất yêu quư. –Ông cười hơi chua chát- Có thể em không muốn nhớ nữa, nhưng anh th́ tin rằng giữa chúng ḿnh vẫn c̣n một chút t́nh nghĩa nào đó.”

“Thật sao? Anh nghĩ là em không nhớ sao?Ha!”

Ông không trả lời, tḥ tay vào túi. Tay ông chạm một vật cứng vuông vuông nho nhỏ. Đấy là cái hộp đựng chiếc mặt dây chuyền có chữ tên nàng. Bao nhiêu năm qua ông vẫn cố giữ nó cẩn thận bởi ông nghĩ có ngày sẽ gửi đến nàng như một lời hối lỗi. Nhưng bây giờ bàn tay ông vẫn nằm yên trong túi. Diễm nói, hơi thở nàng thấm ướt thành ly rượu: “Làm sao em quên được cái hôm anh bỏ mặc em trong cái khách sạn nghèo nàn ấy được nhỉ?”

Không phải thế. Ông đă định sẽ làm nàng nguôi ḷng trong lần sau. Chỉ v́ chẳng bao giờ có lần sau nữa.

“Và bây giờ anh lại muốn em vứt đi hàng triệu đô la để làm một người nhân đức theo kiểu của anh. Được rồi, em đă biết yêu cầu của anh, bây giờ anh hăy nghe yêu cầu của em, được không?”

Ông thấy đắng từ cổ tới tim. “Nói đi.”

“Em đă nói rồi. Đêm ấy. Mười lăm năm trước.”

Cú sốc mạnh làm ông choáng. “Anh hăy ly dị bà ấy để cưới tôi.” Diễm đă nói như thế, và khi ông khước từ, nàng đập đầu vào tường như điên như dại.

Nhưng bây giờ không phải là ngày ấy. Ngày ấy ông có quyền lực trong tay, c̣n nàng chỉ có nụ cười thơ dại. Bây giờ ông đă rũ bỏ hết mọi thứ sau lưng, trong khi nàng đang ở đỉnh cao của “Thời ta sống”. V́ sao nàng lại muốn một người đàn ông ở tuổi ngoài bảy mươi phải phụ rẫy một người vợ già đau yếu để đi theo nàng? Phải chăng nàng muốn biến ông thành một kẻ vô loài để thỏa măn cái ư thức báo thù chưa bao giờ rời khỏi trái tim băo tố? Để chứng tỏ rằng bây giờ, ông không c̣n khống chế nàng được nữa, chính nàng mới là người nắm giữ ông ?

Ông từ từ rút tay ra khỏi túi. Một cảm giác bó tay đầy chua xót. Trước mặt ông, đôi mắt Diễm sáng bừng bừng như có một ngọn lửa vô minh  cháy rực bên trong. Ông hiểu, Thượng đế đứng sau lưng nàng và cả quỷ dữ cũng sau lưng nàng.

©©©

 

Bước xuống taxi, mệt mỏi, trầm ngâm, ông thấy vợ đang chờ trước thềm nhà trong bóng chiều chập choạng.

Ông bước lên thềm, nh́n thấy đôi mắt bà khắc khoải. Bỗng nhiên ông thèm được kêu to một tiếng:“Ḿnh ơi!”

“Sao hở ông?” Bà run run, nửa muốn nắm tay ông, nửa như ngần ngại.

“Chẳng sao cả.” Ông vừa nói vừa khoác vai vợ, đưa bà vào nhà. Bà bước theo ông, không hỏi, không nhắc điều ǵ. Vậy là những ǵ mong mỏi cho Út Lan đă không thành. Nhưng cũng có nghĩa là ông đă quay về với bà, lần này là trọn vẹn. Bà tự hiểu mọi điều mà không cần ông nói, như trong suốt năm mươi năm sống cùng ông, bà vẫn thế.

“Mai em đi thăm nuôi Út Lan, ḿnh ạ!”

Ông đặt tay lên vai vợ: “Anh sẽ cùng đi với ḿnh.”

Ông nghĩ thầm, ngày mai, hẳn phải có rất nhiều người đến thăm Út Lan ở chỗ tạm giam.

 

 

TTM

 

thơ văn thân hữu

trankiemdoan.net