Đ ạ o   S a y

Trần Kim Đon

 

Nhắc chi nghiệp chướng trong tiền kiếp

M ph tan tnh cuộc vị lai

Chỉ c buồn vui cng hiện tại

Tang thương hạnh phc biển du nầy

 

Uống rượu một mnh trn đỉnh ni

Đấm my ci gi giữa cơn say

Khề kh rt chn nhn gian lại

Trong đy ly nầy ta với ai

 

Ta cười đ ni trơ mắt ếch

Rừng dậy ha theo cạn chn đầy

Khi say nếm trải như tri ngộ

Khi tỉnh lm sao ni được say

 

My phủ hong đi trong lạnh gi

Hồn khng ước hẹn một ban mai

Nửa tia nắng qui buồn hoang dại

Cũng đủ bnh minh tương bng say

 

Rỗng lặng mười phương em biết khng

Nghĩ bn diệu l biệt m tăm

Biết say nm cạn ly tường vỡ

Vch cũ hồ kh qun 9 năm

 

Trần Kim Đon

Đồi Natoma, 20-11-2007

 

0000

 

Way to intoxication of Enlightment

 

Why bother to recall the Karma of the past

That might ruin the future plans

Let us take life as is, happy or sad momentarily

Sorrow and joy constantly change

as the mulberry field could be part of ocean

 

Drinking alone on the mountain top

Beat the cloud, argue with the wind while being drunk

Tipsily pour more wine for the world

Look into the cup, whom do I find

 

I laugh heartily while mountain boulders silly stare back

The forest noise lures me to empty the full cup

When drunk, it was as if one knew enlightment

When sobered who would admit being drunk

 

On the cloud, freezing cold one wanders

No promise for the soul of an early morning

A tiny strange light shines through the empty sorrow

Would be enough for two shadows getting drunk together

 

Do you know the total emptiness from all directions

In darkness, there is no more logic nor reason

Acknowleging intoxication,

one smashes the empty glass on the wall

Emty jug facing old partition, meditate for nine years

                                            HSM, Boston Nov. 2007

 

thơ

trang nha