Trần Kiêm Đoàn

 

 

ĐIẾU HƯƠNG TIỄN BIỆT

ĐOÀN TUYỀN CHÂU

 

 

 

Giữa lung linh,

Vật đổi sao dời,

Không lại hoàn không tánh về rỗng lặng.

Thế giới tâm linh huyền nhiệm bên trời

Buổi hóa thân sinh tử luân hồi

Xin tâm cảm tỏ đôi lời tiễn biệt.

 

Đoàn Tuyền Châu ơi!

Chỉ c̣n một ngày nữa thôi,

Thân tứ đại trở về cát bụi,

Mà anh linh c̣n đối bóng bên đời.

Bạn hiền ơi!

Từ Cali đất Mỹ xa xôi

Nghe tin bạn đi rồi!

Ḿnh không khóc

nhưng bỗng buồn như năm xưa chiều biệt xứ.

Sống gởi thác về tấm thân cô lữ

Dẫu biết ra đi là cố lư quay về.

 

Châu ơi!

C̣n phút nầy thôi giữa ta bà ngọt đắng,

Nói một lời thôi để muôn đời thầm lặng:

Bạn hiền xưa đă vắng,

Quỹ thời gian sông cạn đá ṃn.

Ba năm mất tiếp ba Thằng bạn,

Nối khố: "mày, tao" được mấy "thằng" ?!

Ôi! QUYẾT, LINH, CHÂU đời đă măn...

Tuổi vàng phai tụ tán giữa phù vân.

 

Nhớ linh xưa

Tuổi hoa niên, 

Sư Lỗ Đông, xứ Truồi non xanh nước biếc,

Những đứa bé quê từ làng lên Huế học,

Ḍng họ chờ mong chữ nghĩa công thành.

Nhưng quê hương khói lửa chiến tranh.

Biển xanh, đồng xanh, mái tóc xanh...

Nhưng xung quanh,

Ngập tràn khăn tang trắng.

Chữ nghĩa thầy cô trĩu nặng

sân trường mắt lệ rưng rưng.

 

Hỡi quê hương,

Hăy khóc đi,

Cho một thời yêu dấu

Lên núi xuống đường

Tuổi trẻ về đâu

Những tâm hồn thương Mẹ t́m nhau

Bởi yêu tiếng ḥ ca dao

Như Cáo B́nh Ngô lồng lộng

Yêu câu mái nh́ mái đẩy gợi hồn dân tộc 

Nhớ Nam Quốc Sơn Hà Lư Thường Kiệt oai linh

 

Con trai Huế 

Có một giấc mơ:

Nhân bản, tự do, khai phóng. 

Bởi dân Huế là hoa sen trong bể cạn,

Nên mơ về sóng cả trùng dương.

Ḷng yêu nước đượm men nồng lăng mạn,

Dấn thân ḿnh không tính toán bán buôn.

 

Thương bạn hữu kẻ c̣n người mất,

Sống trọn t́nh mà chết cũng khinh an.

Châu Nhẫn Linh Hoà Đức Quyết Ngẫu Thăng...

Đám bạn hữu chung thuyền chung hội,

C̣n ở Huế, đi vào Nam

ra nước ngoài, sang bên kia thế giới

Vẫn thường gặp nhau trên sóng nghĩa giao t́nh

Giữa đêm dài mơ tới một b́nh minh.

 

Đoàn Tuyển Châu: 

Như cây sậy tư duy.

Làm thơ CHUYỂN M̀NH vang vang hào khí. 

Như cây gỗ gió đơn độc giữa rừng 

lặng lẽ thấm kỳ hương

giữa bằng hữu thân thương.

Bên vợ hiền cháu con yêu dấu,

Đem tâm linh suy niệm, 

Quẻ Càn Khôn hào hiển lộng chân trời. 

 

Đoàn Tuyền Châu ơi!

Ba năm trước bạn nói về Tu Bụi,

như ngày xưa bạn viết Chuyển Ḿnh.

Sáu mươi năm t́nh bạn thuở đời xanh,

Nay tóc trắng bạn ra người thiên cổ.

Châu ở Huế, Nhẫn ở Sài G̣n, Đoàn ở Mỹ

ba đứa một thời đă ví như Lưu, Quan, Trương.

Nay bạn ra đi rồi lấy nhớ làm thương,

nhớ mây trắng nhẹ trên đường dẫn bước,

thương an nhiên tự tại về Tây Phương.

Rất vi diệu chốn không c̣n tham luyến,

Cơi vĩnh hằng nơi rỗng lặng hư không.

Về đi thôi,

Đừng ngăn ngại

Chẳng chờ trông.

Thênh thang bước theo hào quang tiếp dẫn,

Một niệm Như Lai tới cơi Di Đà. 

 

Châu ơi! 

Bạn hiền

Thế giới người thân

Đồng tiễn biệt!  

 

 

                 Sacramento, California17-5-2017

                                Trần Kiêm Đoàn 

 


 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net