TRẦN KIÊM ĐOÀN

          

L̉NG MẸ ĐÁY TRĂNG





 

 

Trăng mô rồi mà trăng lặn; mẹ mô rồi mà mẹ chưa về?!

T́m một đáy trăng dưới hồ không thấy;

T́m một ḷng mẹ giữa đời không nguôi.

Một bữa trăng đi là một đêm bóng tối;

Một lần vắng mẹ là một ngày buồn thiu.

Trăng có về đừng chiếu trên đồi mà bớt sáng;

Mẹ có về đừng khóc mà bớt thương.

 

(Trăng chiếu ḷng ta thôi trăng ơi,

Mẹ thương con thôi mẹ hỉ!)

 

Trăng không chân mà đi hoài cô quạnh;

Mẹ không mây mà tóc trắng mái đầu.

Trăng nhảy múa trên đồng như trẻ thơ,

Trăng trầm tư một ḿnh trên sông vắng,

Trăng hội ngộ giữa đêm và chia tay ngày sáng.

Cạn một ḍng thấy được đáy trăng; sâu ngh́n trùng t́m trăng không thấy đáy.

 

Mẹ ơi mẹ! Trăng như Mẹ nách rổ đi chợ về

Con chạy lon ton ra níu áo.  Mẹ dúi cái kẹo cau bọc nụ cười tươi nắng

Có hàng gia tàu và bầy cỏ dại thổn thức nằm nghe.

Rồi con khôn lớn ra đi như vầng trăng viễn xứ

Mẹ ở quê nhà mà giếng nước chờ trăng.

Trăng đi rồi trở lại. Mẹ đi rồi không về.

Giếng nước cũ không c̣n ngời bóng mẹ

Nước lưu ly không giữ lại đáy trăng

Có ai kể: Chuyện một thời cổ tích,

Những nàng tiên: Răi cát giữa sông Hằng.

Để ví cát sông Hằng không đếm được

Tới vô biên như Ḷng Mẹ Đáy Trăng.

 

Tặng Phạm Cơ vừa mất mẹ.

 

Trần Kiêm Đoàn


 

 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net