Trần Kiêm Đoàn

 

 

TIỄN BIỆT BẠN HỒ PHÙNG

 

 

Hồ Phùng (trái) & Trần Kiêm Đoàn
 

 

Sáng nay mở trang Facebook
Đọc Trần Đại Hiền báo tin Hồ Phùng vừa mất
Đọc thơ Trần Ngọc Cư xúc động ngậm ngùi
Ḿnh buồn như rứa th́ thôi

Bạn Hồ Phùng ơi
Bạn hơn ḿnh hai tuổi
Ngày xưa không học chung cùng lớp cùng trường
Nhưng trong cảnh tha hương
Gặp nhau mà thương quư

Mới đó mà đă 10 năm rồi hỉ
Trời Olympia tụi ḿnh gặp nhau lần đầu văn nghệ văn gừng
Con trai Huế trải ḿnh ra với bạn
Trong cảnh đời lận đận ở quê hương

Du học vượt biên vượt biển H.O
Mấy mươi năm đếm lại c̣n chi mô
Một nhóm bạn già t́m nhau đất khách
Nuôi giấc mơ xưa cạn chén hồ trường

Tuổi hoàng hôn hạt lệ như sương
Chút men ấm mi tau thưa dần ngày họp mặt
Tin không đợi mỗi ngày càng tới gấp
Những ra đi không hẹn có bao giờ

Tuổi bảy tám mươi cứ sớm nắng chiều mưa
Như sương khói nay c̣n mai mất
Bạn Hồ Phùng ơi nói chi thời gặp mặt
Bạn ra đi bao nhiêu đứa đau buồn

Biết ai c̣n ai mất tuổi hoàng hôn
Xưa trai Huế chừ ông già viễn xứ
Nhắc tới bạn là khơi nguồn tâm sự
Nồng ấm chân quê t́nh nghĩa thật ḷng

Sáng rỡ cười tươi mảnh ḷng trong sáng
Mừng đứa vinh quang thương đứa hết thời
Chỉ được bạn mà không bao giờ mất bạn
Thắp đuốc tàn đêm tri kỷ mấy người

Forester Hố Phùng
Trông dáng dấp to cao như tráng sĩ
Mà tâm hồn văn nghệ nhẹ như tơ
Trung tâm nhạc Thu Phùng da diết một ngàn xưa

Người đi sớm Huế bỗng buồn chi lạ
Có chi mô Thường là cội của Vô Thường
Trên nẻo về cố lư cội nguồn
Sống gởi thác về mười phương bến đợi

Hương Linh Hồ Phùng ơi

Bạn thay áo đi về quê cũ
Cội hoa vàng vừa nở ở Tây Phương
Đời kiêu bạc có chi mà lận đận
Cơi an nhiên tiếp dẫn bạn lên đường

NAM MÔ TIẾP DẪN ĐẠO SƯ A DI ĐÀ PHẬT

Trần Kiêm Đoàn
(Sacto 15-10-2017)

 

 


 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net