TRẦN KIÊM ĐOÀN

          

TRƯƠNG CHI

CHẲNG QUA LÀ NGẤN LỆ

 

 

 
 

Bóng tối trải trên mầm hạnh phúc

Là khi tiếng sáo dậy trên sông

Mênh mông chiếc lá con thuyền vắng

Có điệu ai buồn hiu hắt không

 

Sửa lại trâm cài xiêm áo mới

Tiếng ḷng run rẩy trôi mênh mông

T́nh vút ngh́n năm không trở lại

Cho dù bóng xế đỗ hay không

 

Nỗi đau như xé ḷng nhân thế

Là buổi hồng hoang của Mỵ Nương

Tay vịn lưng trời mắt đẫm lệ

Tiếng tiêu rơi xé khúc đọan trường

 

Em cho một đời và tất cả

T́nh đầu oà vỡ không biên cương

Khi một khối t́nh vươn sóng dậy

Tiếng lưng trời vỡ khúc yêu thương

 

Trương Chi một thoáng nh́n câm lặng

Khuấy lỏng tim  ḿnh trong giếng khơi

Một giấc hải đường không dậy nữa

T́nh tan tiêu vỡ Mỵ Nương ơi

 

Yêu nhau ai tính c̣n hay mất

Chẳng quản riêng chung một kiếp đời

Không được tan tành trong đáy mắt

Th́ tan trong ngấn lệ em cười.

 

Trần Kiêm Đoàn
 

 

 

thơ sáng tác

thơ

trankiemdoan.net