SUỐI ĐÃ KHÔ ĐÃ CẠN

Nhạc và lời HOÀNG NGỌC ĐỨC  

Trình bày  THU VÀNG

Suối đã khô đã cạn từ trên nguồn

Còn đâu cho em đứng soi giữa bình minh

Bằng hồn trinh nguyên khẽ run như bóng hình

ngày nao đã về  trên giòng thác mơ lặng lẽ

 

Suối đã im tiếng đàn gửi cho đời

Còn đâu cho chim hát ca giữa cuộc vui

Còn đâu cho trăng với sao về giữa trời

Này em có buồn xin bằng trái tim bao dung

 

DK : 

Vẫn mong chờ một cơn mưa xuống lòng khô héo

        Khơi lại nguồn hoang sơ xưa sau rừng thu úa

        Xin ngỏ lời tri ân

        Dẫu lòng còn phân  vân giữa đường chiều

 

Nhưng suối đã khô đã cạn ,

Thì xin nhớ này em

 

Suối đến nay là rừng

Suối đã quen phiền muôn

Trong trăm năm ưu sầu đợi giờ hóa thân

Bài viết liên quan